Ấn tượng đầu tiên về “Cà phê cùng Tony” chính là cuốn sách Best Seller
và tầm ảnh hưởng của nó trong lòng giới trẻ thì vô cùng lớn. Mãi về sau này, tôi
mới quyết định mua và đọc nó, có lẽ, quyết định đó đến khi tôi đã đủ độ chín để
cảm nhận về những điều mà “dượng” Tony gửi vào từng trang viết? 

Trước khi đọc, tôi cũng không kì vọng nhiều lắm vì tôi là
người khá kén sách. Nhưng khi đọc
những dòng đầu tiên của cuốn sách thì thực sự nó đã khiến cho tôi phải nghĩ lại.
Đó là những câu chuyện được tái hiện đầy chân thực và cảm động qua giọng văn hóm
hỉnh, lối viết trào phúng, nhưng ẩn giấu đằng sau đó là khát khao truyền cảm hứng
cho lớp trẻ – nguồn nhân lực tương lai của đất nước.

Phần 1: “Chuyện của Tony”

Muốn bàn chuyện lớn, trước hết phải học…

Trên thế giới, một vài tỷ phú có máu mặt như Bill Gates, Mark
Zuckerberg, điều đặc biệt là họ không đi theo con đường mà hầu hết chúng ta đang
đi, bởi lẽ việc học của họ đều đứt gánh giữa đường, không bị đuổi học thì cũng
bỏ học. Vậy, một dấu hỏi đặt ra là vậy thì việc học liệu còn ý nghĩa gì nữa hay
chăng? Thế nhưng ngặt nỗi, dượng đã chia sẻ rằng: “Bữa nay thầy Micheal Porter
nói mới biết, cả trường xưa nay có hàng ngàn sinh viên bỏ học nhưng mới chỉ có
hai tỷ phú thôi, còn nhiều đi móc bọc nylon hết rầu.” Đúng vậy, học không phải
con đường duy nhất dẫn đến thành công, nhưng học chính là con đường ngắn nhất dẫn
đến thành công. Đừng tự mang trong mình những lầm tưởng hão huyền rằng mình sẽ
thành công như họ nếu cứ thả lỏng bản thân, không để bộ não làm công việc mà đáng
lẽ nó phải làm. Những tỷ phú như họ vẫn học, học nhiều hơn chúng ta là đằng khác,
còn học ti tỉ thứ gì đằng sau đó thì tôi cũng chưa dám bàn vì mình ăn cơm làng,
thôi khoan bàn chuyện thế giới.

Đương nhiên, học gì thì học, việc học ngoại ngữ vẫn cần được
ưu tiên hàng đầu.

Ngoài kia biết bao châu lục đang chuyển mình từng ngày, mình
chẳng lẽ chịu khoanh tay đứng nhìn, tự tạo cho mình bức tường kín ngăn cách với
thế giới rộng lớn? Điều này thì tôi hoàn toàn đồng ý với Tony Buổi Sáng, bởi lẽ
ngay lúc này, tôi cũng đang cắm đầu vào học ngoại ngữ với một ham muốn được xuất
ngoại, được vươn ra biển lớn, đến đó rồi, sẽ nhanh chóng dồn hết sức lực để học
hỏi cái hay cái đẹp, cái tinh hoa mà Tony nói về chuyện học ở bển. Thực ra chuyện
mà Tony kể có vẻ hơi viễn tưởng hóa nhưng nó là lối viết trào phúng mà, nên cái
gì hay, thì mình cứ lấy đó làm động lực đi.

Hãy cứ tích lũy nhiều thật nhiều, ngày mai sẽ chắc biết bạn
sẽ ra sao, nếu được hay cứ cố gắng học và lao động để tạo ra nhiều hơn những thứ
bạn đang có trong tay. Chỉ cần được học và làm thứ mà mình thích, chỉ khi tự kiếm
ra được đồng tiền từ hai đôi bàn tay của mình thì đồng tiền đó mới đáng trân trọng.
Ấy thế nhưng khi có trong tay một chút ít gì đó rồi thì có đôi lúc, vô tình mình
lại chẳng mảy may quan sát xem mọi người xung quanh mình đang có gì, những người
cũng lĩnh vực hay bạn bè mình tài giỏi ra sao. Đó chính là cái tư tưởng bảo thủ,
có phần ấu trĩ mà không ít người trong chúng ta gặp phải khi có một chút kiến
thức và địa vị. Đây đích thị là một thói hư, thói xấu, nhất thiết cần phải cố gắng
mà loại bỏ. Người khôn là phải biết mình đang ở đâu, mình còn yếu kém ở đâu, nhìn
mọi người để học tập người ta, chứ không phải vì bảo thủ, cho mình là nhất mà đâm
ra ghen ghét, đố kị.

[New] [Bookademy] Review Sách "Cà Phê Cùng Tony": Ly Cà Phê Sớm Mai Cho Bạn update 2020 1

“Con bệnh” trong thế kỉ mới!

Nói là bệnh mà lại chẳng phải bệnh, cần thuốc chữa nhưng lại
là thuốc tự tâm. Hai “con bệnh” được Tony đặt cho cái tên khá hài hước nhưng về
căn bản vẫn là lời tự sự, tâm tình và lời nhắn nhủ của tác giả đến bạn trẻ.

Bệnh Parkinson – Hãy biến mình thành người chủ động.

Người trẻ ở nước mình thường thiếu tự tin khi phải đứng trước
đám đông để thuyết trình về một vấn đề nào đó. “12 năm phổ thông, 4 năm đại học,
tức 16 năm chỉ ngồi và nghe, nên anh quen rồi” – đó là căn nguyên của căn bệnh
ngày. Cứ nhìn những nước phát triển trên thế giới, Ngay từ khi còn ngồi trên ghế
nhà trường, học sinh những nước ở châu Âu hay Singapore luôn có thể nói rành rọt
về một vấn đề nào đó khi phải đứng trước đám đông để thuyết trình. Người học
sinh đó biết cách triển khai ý, hiểu và nắm chắc về điều mà mình đang bàn tới nên
họ vô cùng tự tin và sau này ra đời, luôn hoàn thành tốt công việc được giao. Dù
muốn hay không muốn, khi đi làm việc, kĩ năng giao tiếp tự tin là yếu tố then
chốt quyết định mọi sự thành hay bại của một công việc. Dù trong đầu bạn có vô
vàn ý tưởng, nhưng lại chẳng để nó bật ra ngoài thì mọi chuyện cũng khó mà thành
công cho được.

Bệnh Cocky – Hãy là người tự tin thôi chứ đừng tự mãn.

“Cocky” theo tiếng Anh là tự mãn hay ngắn gọn hơn là chảnh. Đương
nhiên mình phải đạt đến trình độ như thế nào rồi thì mới tự cho mình cái quyền
được tự đắc dương oai như vậy. Nhưng nói như vậy vẫn chỉ để nhắc, mình chẳng hề
thua kém ai, khi đứng trước bạn bè quốc tế thì mình cứ hiên ngang mà sống. Ở đây
khi nói về bệnh “Cocky”, tôi không rõ lắm về ý định của Tony khi nói về bệnh này,
có lẽ tôi chưa hiểu được hàm ý sâu xa của dượng? Nhưng tôi cho rằng, bệnh này cũng
không hoàn toàn là xấu, là cần phải bài trừ như Parkinson nói ở trên. Cần phải
thể hiện đúng lúc, đúng chỗ, đúng thời điểm, vì nó chính là cứu cánh cho chính
những người trẻ chúng ta.

Bàn về chuyện ăn, chơi và làm.

Trước hết là chuyện ăn uống. Giờ thực phẩm quá đa dạng và
phong phú, mỗi khi đến bữa ăn hay phải ngồi trên bàn tiệc, có những kì cuộc liên
hoan bét nhè, người ta lại băn khoăn chẳng biết chọn gì để ăn. Nói đến đây, tôi
nhớ đến lời châm biếm sâu cay của Tony khi nói về chuyện ăn thời hiện đại: “Cả
hai bà đều không có tinh thần để đi tham quan nữa. Và cũng không muốn nói chuyện
với người Việt, vì cứ nhìn thấy những cái miệng xinh đẹp kia từng cắn xé miếng
thịt chó là hai bà lại bị ám ảnh, không trò chuyện được.” Bản thân tôi, tôi là
người chưa bao giờ ăn thịt chó và cũng không bao giờ có ý định ăn thịt chó.
Khoan hẵn nói về việc đúng sai hay ăn thịt chó, vì chẳng riêng gì thịt chó, bất
kì loại động thực vật nào khác cũng như vậy. Không thể cái gì mình cũng đè ra để
ăn cho bằng được. Ngay cả chuyện ăn cũng phải nắm bắt xem thế giới họ ăn như thế
nào để mình còn học tập để ăn cho đúng, cho đẹp. Điều này cũng chẳng phải dễ dàng
gì vì đương nhiên mình sẽ phải từ bỏ một vài thói quen ăn uống, nhưng suy cho cùng,
nếu không muốn cái mồm làm hại cái thân thì phải cố gắng thay đổi chế độ ăn uống,
sinh hoạt sao cho khoa học thì khi ấy sức khỏe mới dồi dào, mới có thể làm việc
hiệu quả.

[New] [Bookademy] Review Sách "Cà Phê Cùng Tony": Ly Cà Phê Sớm Mai Cho Bạn update 2020 2

Lại nói về chuyện chơi và làm. Có đôi khi chính chúng ta chưa
phân biệt rạch ròi hai khía cạnh này, nên đôi lúc còn gộp chung nó vào làm một.
Lại một lần nữa, Tony Buổi Sáng ngầm phê phán thói hư, tật xấu của dân công sở:
“Thử quan sát một ngày ở một công ty xuất nhập khẩu gỗ ở nước kia, màn hình trước
mặt mở ra toàn các trang web liên quan đến tin tức ca sĩ, diễn viên.” Nếu đâu đâu
cũng như vậy thì thử hỏi làm sao mà mình lại không dành được những hợp đồng tỉ đô,
hay để vuột mất những cơ hội hợp tác béo bở. Vì chưa thực sự cố gắng làm việc nên
cứ chốc chốc, rảnh tay là tám chuyện, là lướt web, là sống ảo trên Facebook, rồi
đến ngày tổng kết và phát lương, lại cứ thắc mắc sao tôi chưa được tăng lương,
tiền thưởng sao tôi không có. Bạn làm gì, công việc của bạn được hoàn thành ra
sao, cấp trên luôn là người tinh tường và hiểu rõ hơn bất kì ai hết vậy nên cứ
làm hết sức thì đương nhiên kết quả bạn nhận được sẽ xứng đáng.

Phần 2: Tony và bạn trẻ.

Tiếp tục những câu chuyện còn bỏ ngỏ ở phần một. Ờ phần tiếp
theo của cuốn sách, tác giả dành nhiều nội dung hơn để bàn về chuyện ăn nói,
chuyện chửi, chuyện yêu và ti tỉ kinh nghiệm và lời khuyên cho bạn trẻ được rút
ra từ những chuyện đời thường.

Có hai điểm mà người ta hay quánh giá trong giao tiếp ứng xử,
là Nói và Ăn.

Muốn giao tiếp tốt thì người giao tiếp cần cả một nghệ thuật!
Chẳng phải cứ nói được vài câu, tạo thành một cuộc đối thoại thì đó đã là người
biết cách giao tiếp. Muốn đạt đến trình độ một người giao tiếp thông mình thì điều
đầu tiên là phải biết lắng nghe. Cố lắng tai mà nghe xem mình đang nói chuyện với
ai và trong hoàn cảnh như thế nào. Đó là “chuyện trình độ văn hóa”, không ngẫu
nhiên khi Tony nói về vấn đề này. Như đã nói ở trên, mình hãy là người chủ động,
dù cho bây giờ chủ động không phải là để thuyết trình hay trình bày điều gì nhưng
nên như vậy. Muốn giao tiếp đạt hiệu quả cao thì mình “phải đoán xem người đối
thoại thuộc tuýp người học nhiều hay học ít mà có cách nói khác nhau”. Thứ hai,
người giao thiếp thông minh bắt buộc phải có “óc quan sát”. Để giao tiếp không đi
vào ngõ cụt, nhất thiết mình phải tìm cho bằng được điểm chung giữa mình và người
đối diện. Các cụ đã có câu “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa
lòng nhau”. Phải khôn ngoan khi giao tiếp, phải biết mình đang trong bối cảnh
ra sao để đối nhân xử thế sao cho phải phép. Từ chuyện mời cụ già nhai khô mực,
cho đến việc ứng xử trong đám ma chay hiếu hỉ đều được dượng Tony đề cập đến.
Hay ngay cả chuyện khen chê người ta cũng chẳng phải dễ dàng. Ai cũng có điểm yếu
nhưng không thể nói thẳng vào mặt người ta, vì như thế chính là bất lịch sự,
thiếu tinh tế trong giao tiếp. Bởi lẽ ai mà chẳng có cái tôi cao ngút trời, chê
bai nó khác mà khuyên răn góp ý nó khác. Vẫn là phê phán thói hư tật xấu nhưng
dượng Tony lại không khiến người đọc cảm thấy nóng mặt, ngược lại còn khiến người
ta phải bật cười vì trước giờ những điều như thế mà cũng chưa có thấu. Và cuối
cùng vẫn là cần phải thật khéo léo và té nhị đối với đối tượng giao tiếp.

[New] [Bookademy] Review Sách "Cà Phê Cùng Tony": Ly Cà Phê Sớm Mai Cho Bạn update 2020 3

Chuyện đi xin việc.

Ngày nay, để có một CV đẹp long lanh, thu hút các nhà tuyển
dụng thì đương nhiên các ứng viên sẽ phải vò đầu bứt tóc, hòng ghi điểm bởi những
kinh nghiệm, những tài lẻ và ưu điểm vượt trội của mình. Nhưng một bộ phận không
nhỏ những ứng viên sau khi trở thành nhân viên chính thức thì vô tình để lộ hết
những thói hư, tật xấu của mình và nó trái ngược hoàn toàn với bộ hồ sơ hường
phấn mà nhà tuyển dụng cầm trên tay. Lười, đó là quá lười. Như đã bàn ở trên, ở
phần trước, Tony cũng đã bàn về chuyện thiếu nghiêm túc trong lúc làm việc và ở
phần này, lại một lần nữa, vấn đề lại được nhắc lại, nhưng ở một khía cạnh khác.
Khi đi xin việc, hãy cứ thành thực một cách khôn khéo đi. Vì bất kì một công ty
hay một cơ quan nào nhận bạn thì điều đầu tiên họ quan tâm luôn là liệu bạn có
phù hợp với vị trí mà họ đang tìm kiếm, và nếu nhận bạn vào làm việc, liệu bạn
có thể tạo ra cho họ bao nhiêu sản phẩm và giúp họ thu về khoảng bao nhiêu tiền?
Nếu ai cũng dối trên lừa dưới để rồi sau khi vào làm việc, bản chất thật sẽ bị
lộ ra khi đó còn buồn khổ hơn rất nhiều.

Chuyện chửi.

“Chửi chính là một sự bất lực của trí tuệ”. Xã hội ngày nay
có quá nhiều áp lực đè nén lên mỗi người, chỉ cần thêm một chút tác động là có
thể buông ra ngay những lời thô lỗ dành cho nhau. Nhưng hỡi ơi, có mấy ai hiểu
thấu. Hàng ngày hàng giờ, có khi ngay bây giờ cũng có hàng trăm người đang nép
sau màn hình máy tính để cào bàn phím, a dua chửi cho bằng được những chuyện
chướng tai gai mắt. Cứ nói cho đã, nhưng nào biết được hậu quả đằng sau những lời
nói đó nó chẳng hề nhỏ chút nào. Trong khi đó, khi mọi chuyện đã kết thúc, mình
lại chẳng giải quyết được vấn đề, mà vô tình đẩy nó đi quá xa. “Lo đọc các
trang web văn mình, các trang web văn hóa nghệ thuật, thế thao, lịch sử, dạy làm
ngươi, dạy làm giàu, dạy chuyên môn…” – dượng Tony khuyên chân tình.

Chuyện yêu.

Là những con người đương cái tuổi 18 đôi mươi – cái tuổi đẹp
nhất của cuộc đời mỗi con người, ai mà chẳng khao khát YÊU và ĐƯỢC YÊU. Và đương
nhiên tình yêu sẽ phải đi liền với tình dục. Ở đây, tác giả xoáy sâu vào việc,
yêu sao cho văn minh. Chuyện yêu đương sao tránh nổi những cám dỗ từ phía đối
phương. Mình phải xử sự sao cho khôn khéo, đừng để chỉ vì “muốn cột chặt người
yêu” mà khiến chuyện đã lỡ rồi sẽ không thể dứt ra được. Yêu là một chuyện, hôn
nhân lại là một chuyện khác. Khi yêu thì cái gì cũng đẹp, cái gì cũng thật lung
linh, nhưng khi đã xác định về chung một nhà thì những chuyện yêu trước đó của
vợ/chồng cũng tránh, không nên nhắc tới.

[New] [Bookademy] Review Sách "Cà Phê Cùng Tony": Ly Cà Phê Sớm Mai Cho Bạn update 2020 4

Lời kết:

Và đương nhiên còn rất nhiều những chuyện được tác giả đề cập
đến trong cuốn sách, hãy đọc và tự khám phá nhé. Biết đâu bạn sẽ tìm ra được mình
ở đâu đó và nhờ vào những lời khuyên, góp ý của Tony mà lại trở nên xinh đẹp hơn
thì sao? Cuốn sách như một ly cà phê sớm mai viết riêng cho bạn, tôi gọi nó là
ly cà phê mọi thứ đều vừa đủ nhưng vị đắng của nó thì hơi mạnh hơn một chút và
nó khiến đầu lưỡi người ta tê tê.

Tác giá: Nguyễn Minh Nguyệt – Bookademy

—-

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn/

Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về: [email protected]

Xem thêm:
dịch vụ seo top 1

khóa học seo tại tphcm miễn phí

Bài viết cùng chủ đề