Nguyễn Nhật Ánh đã là cái tên quen thuộc ngay cả với những người không thật sự ham mê đọc sách. Mọi người vẫn biết đến ông với danh xưng “nhà văn của thiếu nhi” nên có lẽ với những cô nàng cặm cụi đọc hàng ngàn chap truyện ngôn tình thì câu chuyện của ông chỉ là “chuyện con nít”. Nhưng, bất kể ai, bất kể trước đó họ đã từng suy nghĩ như thế nào, chỉ cần cầm trong tay tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh đều bị chinh phục một cách tâm phục khẩu phục. Những câu chuyện ông viết cuốn hút ngay từ dòng chữ mở đầu, càng đọc lại càng hấp dẫn, chỉ muốn đọc liền một mạch không dừng. Chắc hẳn cái tên “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” thật quen thuộc với bạn, ngay khi dòng chữ này nhảy vào mắt bạn thì hàng loạt suy nghĩ khác cũng bật ra trong tâm trí bạn với các từ khoá như “Nguyễn Nhật Ánh”, “phim chiếu rạp”,”truyện dài”,… Có lẽ tác phẩm này đã đưa cái tên Nguyễn Nhật Ánh đến với đông đảo các thế hệ người Việt hơn nhờ bộ phim cùng tên. Mới đây thôi, lại một bộ phim nữa được chuyển thể từ tác phẩm của ông đã ra mắt khan giả và được chiếm được rất nhiều tình cảm của mọi người: “Cô gái đến từ hôm qua”. Càng tìm hiểu lại càng thấy không chỉ riêng “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” hay “Cô gái đến từ hôm qua” mà bất cứ tập truyện nào của Nguyễn Nhật Ánh cũng là một tuyệt phẩm, đều đáng đọc và đều đáng được trân quý. Bạn đã từng nghe cụm từ “Ngày xưa có một chuyện tình” chưa? Chính là câu-chuyện-ngôn-tình đáng đọc nhất cần có mặt trong tủ sách của bạn đó. 

Có thể khẳng định rằng “Ngày xưa có một chuyện tình” không chỉ là một tập truyện dài mà nó xứng đáng được phong tặng danh hiệu “tập truyện ngôn tình hay nhất Việt Nam”. Khi bạn lật mở từng trang sách, bạn sẽ thấy tôi không hề nói quá, thậm chí bạn còn nhận ra bao nhiêu đó là chưa đủ. Với một nội dung đặc sắc và cách xử lí tình huống thông minh, Nguyễn Nhật Ánh đã mang đến cho bạn đọc một câu chuyện tình yêu tuổi mới lớn thật nhiều cảm xúc và ý nghĩa. Từng nhân vật chính trong truyện lần lượt được bày tỏ suy nghĩ, tâm trạng của bản thân. Hết nút thắt này được thắt lại gọn ghẽ bởi nhân vật này thì đến nhân vật khác lại được gỡ ra một cách êm mượt, cứ tiếp nối nhau uyển chuyển như thế cho đến trang sách cuối cùng thì tất cả đều được tháo gỡ thoả mãn mạch cảm xúc của người đọc. 

Câu chuyện bắt đầu bằng cuộc gặp gỡ giữa một cậu bé bảy tuổi với một người thanh niên hai lăm tuổi. Bắt đầu từ đây, một câu chuyện tình của nhiều năm về trước dần được hé lộ…

Vinh-một cậu bé học lớp bảy mang trong mình trái tim nhân hậu, cảm thông sâu sắc với sự cô đơn lạc lõng của một cô bạn cùng lớp tên Miền, và mãi đến sau này khi trở thành một người đàn ông chững chạc, cậu vẫn giữ được trọn vẹn trái tim nhân hậu lương thiện ấy. Vinh chơi với Miền, ở bên Miền bấp chấp bạn bè xa lánh, bất chấp cả những trận đòn oan từ ông anh côn đồ của Miền. Tình cảm ngày ấy chỉ đơn thuần là tình cảm giữa những người bạn thân thiết, trong sáng và thuần khiến. Rồi cứ thế, như một mầm cây lớn dần theo năm tháng, tình cảm ấy dần hiện ra mồn một, rõ ràng trong suy nghĩ mơ hồ của Vinh, rồi cuối cùng, khi cả hai đã bước vào trung học thì Vinh cũng nhận thức được những cảm xúc bấy lâu của mình giành cho Miền được gọi tên là “yêu”. 

[New] [Bookademy] Review Sách "Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình": Câu Chuyện Ngôn Tình Dành Cho Tuổi Mới Lớn update 2020 1

Vinh chơi thân với Phúc-cậu bạn lì lợm gan dạ đã một lần xử bọn bắt nạt Vinh một trận ra trò, và sau này cũng đã nhiều lần Phúc giúp Vinh trừng trị kẻ bắt nạt Vinh. Hai cậu nhóc lớp bảy thân nhau nhờ đó. Vinh và Phúc là đôi bằng hữu chia ngọt sẻ bùi từng chút, từng chút một trong cuộc sống. Nhờ Phúc mà Vinh không bị bọn Cu Em bắt nạt nữa, nhờ Phúc mà Vinh được hưởng những món đồ ăn vặt do bọn bạn cống nạp khi nghe Phúc kể chuyện, nhờ Phúc mà Vinh nhận ra thứ tình cảm bấy lâu nay cậu giành cho Miền, và cũng nhờ Phúc mà cậu tìm ra tình yêu đích thực của mình. Xuyên suốt tác phẩm, Phúc không phải lúc nào cũng giữ được trọn vẹn tình bạn trong sáng với Vinh. Đã có lúc, những sự ích kỉ hẹp hòi thật bản năng khiến Phúc không thể cưỡng lại được. Khởi đầu của một câu chuyện tình trắc trở là việc Phúc và Miền trở nên thân thiết một cách bí mật sau lưng Vinh, để rồi sau đó là một cuộc tình công khai trước mặt Vinh dù Phúc chính là người được Vinh tin tưởng chia sẻ và nhờ thăm dò tình cảm của Miền. Nhiều năm sau đó, lại một lần nữa sự xuất hiện của Phúc khiến hạnh phúc của Vinh đứng trước tình cảnh tan vỡ, đổ sụp sau bao năm câm lặng trong mối tình đơn phương với Miền. Phúc trở về khi Vinh và Miền đã có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Có lẽ mọi thứ đã trở nên thật giản đơn nếu như năm mười bảy tuổi, Miền đã không trao trọn vẹn cho Phúc để rồi bé Su ra đời khiến ngày gặp mặt của những người bạn trở nên ngượng nghịu khó xử. Cũng từ đây, những dằn vặt trong tâm tưởng của cả ba nhân vật chính được bộc lộ để đến cuối cùng, tất cả đều chọn lựa vì tình yêu, đều tha thứ và bỏ qua những lỗi lầm thuở thiếu thời ngây dại… 

Những câu chuyện nhỏ xen kẽ lời kể của từng nhân vật chính mang đến cho bạn đọc một cái nhìn khách quan về câu chuyện tình cảm từ thuở thiếu thời tới khi đã trưởng thành của các nhân vật. Với một cốt truyện éo le ngang trái đôi khi chúng ta vẫn bắt gặp trong cuộc sống thường nhật, Nguyễn Nhật Ánh không chỉ đơn thuần kể lại một câu chuyện tình mà ông còn đưa ra một cách giải quyết và chọn lựa hợp lí. Kết truyện có lẽ đã được đoán trước từ sớm qua cách suy nghĩ, trải lòng và qua những mẩu đối thoại giữa các nhân vật, rằng tất cả sẽ vì tình yêu, sẽ chọn tình yêu đích thực của cuộc đời mình. Nhưng mấy ai đủ tỉnh táo để nhận ra rằng “tình yêu không phải là một trận tuyến và trái tim người con gái không phải bốt đồn”, rằng “trái tim có ngữ pháp riêng của nó và trong hệ thống ngữ pháp rối rắm và đầy tính mờ đục đó, “yêu” là một động từ bất quy tắc”, và hơn nữa”trong tình yêu luôn tồn tại một quy luật nghiệt ngã: đau khổ của người này đôi khi là hạnh phúc của người kia và ngược lại”. Vậy đấy, biết làm sao đây khi phải chọn lựa giữa tình bạn và tình yêu? Hoặc, chẳng còn lại gì nếu không ai chịu hiểu và tha thứ cho ai. Ngay cả khi người trong cuộc chấp nhận và bỏ qua thì vẫn có những rào cản khiến mọi thứ không thể trở lại như cũ, khiến những cuộc trò chuyện vốn dĩ tự nhiên thân mật nay trở nên nặng nề đau khổ biết bao. 

Câu chuyện tình tuy éo le, trắc trở nhưng qua ngòi bút và ngôn từ của nhà văn lại trở nên nhẹ nhàng lạ lùng. Những chàng trai, cô gái tuổi mới lớn ngây ngô không biết thế nào là “thích” nhưng vẫn nhiệt tình cắt nghĩa cho bạn hiểu “Thích một đứa con gái nào đó tức là lúc nào mình cũng mơ tới chuyện làm chồng nó”. Sự ngây ngô và suy nghĩ giản đơn của những đứa trẻ khiến câu chuyện trở nên nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, giúp người đọc không bị ngộp thở trước những vấn đề xã hội được đề cập tới trong truyện. Chuyện trẻ con xen lẫn chuyện người lớn khiến câu chuyện vừa hài hước giản đơn vừa chứa đựng những bài học sâu sắc.  

Có thể nói đây không phải là một câu chuyện tình tay ba giữa Vinh,Miền và Phúc mà là đúng hơn là một câu chuyện đẹp về tình bạn . Dường như không ai là người thứ ba, tất cả tình cảm đều đến một cách tự nhiên và đều được đón nhận một cách tự nhiên tương tự. Vẫn có những băn khoăn, vẫn có những trăn trở và cảm giác tội lỗi thường thấy của bất kì ai khi rơi vào tình cảnh này nhưng vì là những cô cậu học trò trong sáng thuần khiết, họ không toan tính, nghĩ ngợi gì nhiều mà chỉ chấp nhận mọi chuyện như một lẽ tự nhiên của tình yêu. Họ đi theo tiếng gọi trái tim, họ yêu chân thành, yêu nồng nhiệt, yêu trọn vẹn tuổi trẻ của mình. Với Vinh, đó là tình yêu bền chắc,vị tha, sáng rõ, vững chãi, gần như ở thể rắn , có thể sờ thấy được. Đó là thứ tình yêu được chưng cất mỗi ngày và bền bỉ kết tinh qua năm tháng. Có lẽ chính vì thế mà Vinh không hề ghen tuông đến mức hành động xuẩn ngốc khi còn là một cậu học sinh trung học hay ngay cả khi hạnh phúc của bản thân lại một lần nữa đứng trước nguy cơ bị cướp mất vĩnh viễn. Tất nhiên, đó không phải một sự nhu nhược, chấp nhận đầu hàng số phận, chỉ bởi tình yêu có những ngôn ngữ và lí lẽ riêng của nó.  

[New] [Bookademy] Review Sách "Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình": Câu Chuyện Ngôn Tình Dành Cho Tuổi Mới Lớn update 2020 2

“ Tôi đến với Miền vì tình yêu tinh khôi như ánh mặt trời và cưới Miền dưới bóng mây đen của quá khứ. Nhưng tôi không quan tâm Miền có còn yêu Phúc hay không, vì tôi biết chỉ những ai điên rồ mới húc đầu vào bức tường dĩ vãng. Tôi chỉ cố sống trọn vẹn tình cảm của mình như con tằm nhả đến sợi tơ cuối cùng cốt để nói với Miền rằng khi yêu em tôi đã dốc hết lòng mình, không còn giấu giếm hay giữ lại chút gì cho riêng tôi nữa.

Tôi làm tất cả , chỉ vì tôi tin rằng tình yêu không thuần tuý là cảm xúc mà còn là một nỗ lực lớn lao để thu hẹp mọi khoảng cách, san bằng mọi hố sâu, cuối cùng để ai cũng có thể tìm thấy cho đời mình một chỗ nương náu đáng tin cậy. Cho đến tận khi đám cưới diễn ra tôi chưa một lần đắn đo tôi sẽ có một người vợ như thế nào mà chỉ băn khoăn Miền sắp lấy một người chồng như thế nào, và tôi cố tự hoàn thiện mình mỗi ngày để em có thể yên tâm về điều đó. ”

Với Phúc, có lẽ đó chỉ là một cơn say nắng,hoặc chỉ là phút nông nổi nhất thời xao xuyến trước một thiếu nữ. Tình yêu của Phúc giống như một ngọn lửa bùng lên khi cho một mẩu sodium vào nước, bắn ra những tia sáng rồi lụi tàn nhanh chóng.

“Khi lớn lên tôi nghe người ta nói nhiều về nụ hôn. Có người bảo nụ hôn là dấu chấm trên đầu chữ “I” của động từ “iêu”-một cách ví von bóng bẩy. Người khác nói nụ hôn cần thiết vì nó đem lại hương vị cho tình yêu. Tôi thì nghĩ chính tình yêu mới đem lại hương vị cho nụ hôn. Hôn một người mà mình không yêu, tôi chưa bao giờ thử làm thế, không phải vì lí do đạo đức mà vì tôi tin rằng đó là một nụ hôn vô cùng nhạt nhẽo.

Nó sẽ không có được cảm giác xao xuyến như khi tôi hôn Miền. Giữa cơn mưa kì diệu trong một ngày  hè kì diệu, tôi nhận ra mình sung sướng và bỡ ngỡ trước sự mềm mại và ngọt ngào của bờ môi con gái. Lần đầu tiên trong đời tôi nhắm mắt lại để nghe chảy vào ngực mình những làn hơi thở thơm tho và ngập vị nắng; điều đó khiến tôi ngạc nhiên và ngất ngây đến mức trong một phút tôi không nhớ tôi là ai và đang ở đâu. Nhưng không cần tới  những cảm xúc tuyệt vời đó, chỉ những sợi tóc mong manh của Miền mơn man trên má tôi buồn buồn cũng đã rất giống những mắt lưới trói chặt trái tim tôi trong buổi sáng hôm đó và tôi lập tức trở thành một chú cá đột nhiên tê liệt khả năng vùng vẫy.”

[New] [Bookademy] Review Sách "Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình": Câu Chuyện Ngôn Tình Dành Cho Tuổi Mới Lớn update 2020 3

Với Miền, cô mắc kẹt giữa sự yêu mến của hai chàng trai, hay nói đúng hơn cô đã chủ động bắt đầu với Phúc trong khi cảm nhận được rõ ràng tình yêu của Vinh. Cô bị cuốn theo sự mãnh liệt trong tình yêu của Phúc, sau đó là một cuộc sống kéo dài gần tám năm trong sự chờ đợi mỏi mòn. Cô đã tìm đủ lí do để thuyết phục mình, để níu kéo mình chờ đợi Phúc trở về mặc dù anh ra đi chẳng để lại một lí do, cũng chẳng thật sự hứa hẹn một hạnh phúc tương lai, và cũng chẳng một thông tin gì suốt ngần ấy năm xa cách.  Đến ngày Phúc trở về, trái tim Miền vẫn lỗi nhịp vì anh như thuở nào. Cô đã bị Phúc cuốn vào kế hoạch bỏ đi để tìm lại một gia dình trọn vẹn cho cậu con trai vốn thiệt thòi từ nhỏ. Nhưng, tới phút chót, trái tim người phụ nữ đã lên tiếng, một cách cẩn thận và đầy yêu thương. Trong giây phút chờ đợi thực hiện kế hoạch bỏ trốn, Miền đã suy nghĩ nhiều về tình yêu, về Vinh, về Phúc và về bé Su. Cô đã kịp nhận ra trái tim và cuộc sống của mình thật sự giành cho ai. Vì vậy, cô đã không tới điểm hẹn với Phúc. 

“Có thể tôi rất sẵn sàng chết vì Phúc , nhưng tôi chỉ sẵn sàng sống vì Vinh. Tình yêu tôi có với Vinh là thứ không làm con người tê liệt đi mà nâng con người ta lên.Nó không gây cảm giác ta bị nhiễm độc tình cảm. Nó không nhúng ta vào vũng lầy mụ mị, làm cho trái tim ta sưng tấy lên một cách bất thường. Như kiểu yêu giữa tôi và Phúc.”

Song song với câu chuyện tình cảm giữa ba nhân vật chính là một câu chuyện khác, những cuộc trò chuyện giữa Phúc và bé Su khi anh chưa biết bé Su là con trai mình. Bé Su xuất hiện như một “hoàng tử bé”, cậu bé bảy tuổi chững chạc với những suy nghĩ thật người lớn. Chính sự ngây thơ cũng như những suy nghĩ thật giống ông cụ non của cậu giúp người đọc lấy lại sự cân bằng bên cạnh cuộc tình éo le kia.

“-Chú à.-Một hôm nó hỏi –Tại sao hoa mướp màu vàng mà hoa chanh lại màu trắng hở chú?

Câu hỏi của nó khiến tôi vô cùng bối rối.

-Ờ, hình như những loại cây ra trái như cây ớt, cây ổi, cây bưởi, cây chanh, cây cau đều ra hoa màu trắng con à.

-Cây mướp cũng ra hoa đấy thôi.

Tôi tặc lưỡi:

-Nhưng đó là loại dây leo.Dây leo như mướp, bí, khổ qua thì ra hoa vàng.

Tôi rất hài lòng với cách giải thích của mình cho đến khi nó hỏi tiếp:

-Thế tại sao cây khế lại ra hoa tím?

-Ờ há. Chú cũng không biết nữa.

-Con biết.-Nó cười.

-Con nghĩ các loài cây đều ra hoa theo cách chúng thích. Giống như con thích đội chiếc mũ trắng nhưng thằng bạn con thích đội chiếc mũ vàng. Và một đứa khác thì thích chiếc mũ tím. Nhiều khi chỉ để không giống hai đứa kia.”

[New] [Bookademy] Review Sách "Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình": Câu Chuyện Ngôn Tình Dành Cho Tuổi Mới Lớn update 2020 4

Không giống như tập truyện “Đi qua hoa cúc”, ở “Ngày xưa có một chuyện tình” người lớn đã có một cách giải quyết khôn khéo, dịu dàng và văn hoá. Trước lầm lỡ của con trẻ, người mẹ,người cha không khỏi trách mắng nhưng may mắn thay, họ đã kịp bình tĩnh lại, sắp xếp mọi chuyện một cách êm thấm để những đứa trẻ mới lớn không phải gánh chịu búa rìu dư luận. Cuộc sống của những cô cậu bé mười bảy tuổi được ba mẹ sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ một cách vẹn nguyên không một vết xước. Ở đây, ba mẹ đã trở thành điểm tựa vững chắc cho con cái, đưa con ra khỏi vũng bùn lấy trớ trêu của số phận để có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đây cũng chính là một bài học cho những bậc cha mẹ khi đứng trước vấn đề rắc rối của con cái. 

Ngôn từ của Nguyễn Nhật Ánh giản dị, chân quê, bối cảnh là làng quê mộc mạc trong những năm tháng cũ, tuy vậy vẫn cuốn hút người đọc đến trang truyện cuối cùng. Bởi lẽ, nếu ai chịu khó để ý một chút sẽ thấy ông dùng rất nhiều hình ảnh so sánh, hầu như đoạn truyện, mẩu đối thoại nào cũng có những hình ảnh so sánh vô cùng mới lạ, độc đáo. Thêm một cái tài của nhà văn đó là kết cấu truyện chặt chẽ dễ hiểu, tất cả những tình huống, đoạn hội thoại trong quá khứ và hiện tại xen kẽ nhưng đều có sợi dây liên kết xuyên suốt vững chắc, rõ ràng, dường như không có một chi tiết nào bị thừa ra hay gây khó hiểu cho người đọc. Tất cả rành mạch như một chiếc gùi tre được đan một cách tỉ mỉ,khéo léo bất ngờ 

“Ngày xưa có một chuyện tình” quả thực là một tác phẩm cho mọi thế hệ. Tập truyện là một món quà gợi mở cho những người lớn về với vùng trời tươi đẹp tuổi thơ, đồng thời cũng đưa đến cho bạn đọc nhiều quan điểm về tình yêu chân thực trong cuộc sống. Nếu ai đang chênh vênh giữa cuộc sống, lạc lối trong tình yêu, tập truyện thật sự là một cuốn cẩm nang bổ ích giúp bạn tìm về với chân lí của trái tim.

Tác giả: Thoại Mỹ – Bookademy

Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về: [email protected]

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link:https://www.facebook.com/bookademy.vn

 

Xem thêm:
dịch vụ seo web giá rẻ

day dao tao seo miễn phí

Bài viết cùng chủ đề