Nếu bạn
là mọt ngôn tình SE, không thể không kể ra hai cái tên làm người đọc ám ảnh,
day dứt cùng nhân vật cho mãi đến khi cuốn truyện đã được đóng lại rất lâu là
“Đông Cung”của Phỉ Ngã Tư Tồn và “Thất Tịch
không mưa” được Lâu Vũ Tình chấp bút. Nếu “Đông Cung” là chuyện
tình yêu nhau nhưng không đến được với nhau của bậc Đế Vương, lấy quốc gia, sơn
hà, xã tắc làm trọng mà gạt bỏ tư tình nhi nữ, để rồi trọn đời ôm một nỗi đau
thì Lâu Vũ Tình lại dùng ngòi bút của mình lấy đi không biết bao nhiêu nước mắt
của đọc giả bởi tình yêu oan nghiệt của hai anh em nhà họ Thẩm: Hàn Vũ và Tiểu
Tình. Cuộc đời họ, đã có lúc tưởng như chia xa những đến cuối cùng, vẫn là gắn
kết…

Hai người
họ yêu nhau đến tận xương tủy, yêu đến vụn vỡ con tim nhưng lại không thể nào đến
với nhau. Hai con người ấy mang theo con tim khiếm khuyết đi tìm kiếm yêu
thương trong thế giới ngoài kia nhưng không thể. Vì với cô, anh là Thẩm Hàn Vũ
độc nhất vô nhị không ai có thế thay thế, chỉ có một mình anh. Còn với anh, cô
là Thẩm Thiên Tình mà anh yêu quí nhất, là người mà anh thề sẽ bảo vệ suốt đời,
không có cô anh chỉ là một cái xác không hồn….

Tuổi
thơ êm đềm

Ngày nhỏ, Tiểu Tình thông minh, hoạt bát
đáng yêu luôn bám lấy anh trai Hàn Vũ tài hoa, giỏi giang của  mình như hình với bóng. Anh trai luôn yêu
thương, chiều chuộng Tiểu Tình vô điều kiện. Dù cho bố mẹ, thầy cô và bạn học
có nổi giận, bất bình về những trò quậy phá, trêu chọc bạn bè của Tình thì anh
trai luôn bênh vực. Chính vì thế, khi Tiểu Tình bị cô giáo vu oan về trò nghịch
ngợm của mình dẫn đến hành vi bất kính của mình thì cũng không có một ai tin,
chỉ có anh trai.

Theo chân
anh trai suốt chặng đường thơ dại, Tiểu Tình cùng anh đi khắp mọi ngõ ngách quê
nhà, chơi cùng anh hết mọi trò chơi. Tình thích ăn khế, cũng thích trèo cây khế
trước nhà hái cho anh trai những trái khế xanh vừa chát vừa chua – như chính
tình yêu của họ. Những trưa hè, Tình cuộn mình trong lòng anh say giấc ngủ
trong khi anh ngồi đọc sách dưới gốc khế trước sân nhà.

Ngày
còn nhỏ, khi bí mật qua câu chuyện của cha mẹ được phơi bày: Vũ và Tình không
phải anh em ruột, Tình năm đó là được bố mẹ Vũ nhận về nuôi thì tình cảm thân
thiết của hai người này không bị ảnh hưởng mà nó lại là khởi nguồn cho một thứ
tình cảm đẹp đẽ khác nảy mầm.

Thời
thiếu nữ buồn đau

Cả
tuổi thanh xuân của mình, Thiên Tình bé nhỏ có lẽ chỉ là “đợi” và
“buông” …

Mười
lăm tuổi,Thẩm Thiên Tình mong chờ một sinh nhật đáng nhớ với món quà bí mật từ
người “anh trai” sau 5 ngày 4 đêm đi picnic cùng bạn học. Buồn thay, chào
đón cô chỉ là 1 căn nhà trống vắng, lạ lẫm cùng với sự ruồng bỏ vô tình. Sinh
nhật năm đó, là ngày mà cô khắc cốt ghi tâm, mãi mãi không thể quên được.

Lại
là vào ngày sinh nhật, năm Tiểu Tình mười tám tuổi – một ngày mưa xối xả, cô bất
chấp tất cả, kể cả những lời răn đe của mẹ để lên Đài Bắc tìm anh. Đổi lại hơn
5 tiếng dầm mưa của cô là ánh mắt lạnh lùng cùng sự xa cách từ anh. Cũng trong
đêm đó, cô âm thầm lên chuyến tàu cuối cùng để về nhà, trước khi đi vẫn không
quên quét mắt qua dòng người thưa thớt, hi vọng thấy được hình bóng quen thuộc
của anh…Nhưng thứ đổi lại vẫn chỉ là sự thất vọng vô bờ…

Năm
Tình hai mốt tuổi, anh trở về chịu tang mẹ. Khi nhìn thấy Tiểu Tình bé nhỏ cuộn
mình trong góc nhà tối tăm, lạnh lẽo, đáy lòng Hàn Vũ cuộn từng cơn sóng dữ,
anh quyết định bất chấp tất cả mọi chuyện, đưa cô lên Đài Bắc sống chung với
anh. Ngày ngày, anh đi làm, Tình ở nhà lo cơm nước, chăm sóc cửa nhà, làm hậu
phương vững chắc cho anh phấn đấu trở thành bác sĩ giỏi.

Hai
mươi bốn mùa xuân đã đi qua đời mình, trong suốt 3 năm, Tình tuyệt vọng vì tình
yêu của mình không được Vũ đón nhận. Cô luôn căm ghét cái cách anh lấy cớ
“anh em” ra để từ chối cô, cho đến một ngày, cô biết được sự thật: Cô
và Vũ thật sự là anh em, nhưng…là cùng cha khác mẹ… Tin ấy như một đòn trí
mạng giáng vào tình yêu của cô dành cho anh trong suốt hơn 20 năm sống trên đời.
Thì ra… tất cả những điều anh làm đều là vì cô. Thì ra… năm đó anh rời đi,
tất cả đều có nguyên do. Thì ra… đó là lí do tại sao mẹ mỗi lần tức giận đều
mắng cô là hồ ly tinh. Thì ra… anh biết, anh đau lòng như thế nào…nhưng, chỉ
có cô là không hiểu.

[New] [Bookademy] Review Sách "Thất Tịch Không Mưa": Chuyện Tình Đau Thương Không Hồi Kết update 2020 1

Tiểu
Tình bình tĩnh đón nhận tin anh trai mình muốn kết hôn cùng chị Tâm Bình. Tình
không khóc, không nháo, không phản đối mà bình tĩnh đến đáng sợ. Điều này làm
Thẩm Hàn Vũ không thể ngờ và không thể hiểu nổi. Vũ muốn kiểm chứng lại thái độ
của Tình bằng những lần vô tình hay cố ý giữ Tâm Bình qua đêm ở nhà mình, cố ý
thân mật cùng nhau khi Tình ở nhà.

Điều mà Vũ không ngờ tới chính là cùng
lúc anh quyết định kết hôn cũng là lúc Tình buông thả chính mình. Tình của anh
không ngại dấn thân vào các cuộc tình chóng vánh với những chàng trai khác
nhau.

Tình bé nhỏ quẫn bách
trong tình cảm của chính mình. Để rồi, trong một đêm nọ, cô chủ động vào phòng
anh, tự nguyện dâng hiến cho anh đời con gái của mình. Thế nhưng, cô nhận được
lại là sự khước từ của anh, cô cay đắng thốt ra một câu đau tận tâm can:

“Hóa ra, em chủ động dâng tận cửa, anh cũng
không thèm.”

Lời của cô đả kích anh mạnh
mẽ, anh ngẩn người nhìn cô chạy ra khỏi cửa, thậm chí không còn sức để đuổi
theo.

Từ nhỏ, mọi người đều nói
cô là kẻ nổi loạn, nhưng cô chẳng quan tâm đến cảm nhận của người khác, đúng
sai rõ ràng, chỉ cần người không phụ mình, mình sẽ không phụ người, giống như hồi
tiểu học, cô giáo chủ nhiệm vu oan cho cô, cô liền cá với đám bạn học xem quần
lót của cô giáo màu gì, để cô ấy lộ ra phần tế nhị. Đến trinh tiết của bản
thân, cô quan tâm cũng chỉ vì người cô quan tâm để ý đến.

Cô có logic suy nghĩ độc
đáo, không ai có thể thay đổi được, có lúc, anh cảm thấy chính mình đã dạy cô
yêu hận phân minh.

Nhưng bây giờ, cũng chính
là anh tự tay hủy hoại tình yêu của cô, lòng nhiệt tình của cô đối với cuộc sống,
mỗi câu nói của cô đều nặng nề gõ vào trái tim anh, đóng dấu vào đầu anh.

Cô quyết định buông tay,
để anh kết hôn với Tâm Bình, đó là giải thoát cho anh, cũng là… giải thoát
cho cô… Sợi dây đồng tâm, vốn là món quà từ  9 năm trước, những đến đêm tân hôn của anh, nó
mới đến được tay cô.

Đêm tân hôn của anh, thay
vì làm một chú rể hạnh phúc bên cô dâu xinh đẹp của mình thì anh lại trở thành
kẻ khốn nạn khi bỏ lại vợ đẹp quạnh quẽ nơi hôn phòng còn mình thì đi tìm tình
yêu duy nhất của đời mình. Anh tìm thấy Tình cuộn mình trốn trên một cái cây
cao khóc lặng. Anh lên cây cùng cô, cùng cô sống thật với tình cảm của mình
thêm một đêm nay nữa, rồi từ ngày mai trở đi, anh là anh trai của Tình, là chồng
của Lưu Tâm Bình. Dưới vòm trời đêm ấy, sao vẫn sáng, trời vẫn trong, tình yêu
của họ vẫn vậy, vẹn nguyên.

Thanh xuân của Hàn Vũ

Còn
với Thẩm Hàn Vũ, thanh xuân là “hi sinh”, là chấp nhận, là trốn tránh,
là âm thầm chịu đựng và gặm nhấm buồn đau rồi cuối cùng… cũng là
“buông”…

Hàn Vũ của tuổi mười tám mong mình sẽ
là người đàn ông che chở cho Tình đến hết cuộc đời. Nhưng cái tát của cha anh
cùng với sự thật phũ phàng đã đập nát giấc mơ đẹp đẽ mà anh gây dựng. Anh suy sụp,
rời bỏ quê nhà lên Đài Bắc học, cố gắng trốn tránh sự thật, giấu kín và chôn
vùi tình yêu mãnh liệt anh dành cho Tình tận sâu trong đáy lòng. 

Chàng
trai Hàn Vũ của tuổi hai mươi mốt  đã lạnh
lùng hôn Tâm Bình trước mặt Tình khi cô đến tìm anh, chỉ mong cô hết hi vọng, từ
bỏ tình yêu sai trái này. Cũng trong đêm đó, vì ra ga tàu tìm cô, anh bị tai nạn,
để lại vết sẹo ở đùi ngoài, sâu đến chướng mắt. Vết thương đó như nhắc nhở anh,
tình cảm của hai người, vĩnh viễn chỉ mang lại những tổn thương cho cả hai…

[New] [Bookademy] Review Sách "Thất Tịch Không Mưa": Chuyện Tình Đau Thương Không Hồi Kết update 2020 2

24
tuổi,  ngay khi nhận được bức thư mẹ gửi,
anh vội về nhà nhưng đã không kịp nữa. Đập vào mắt anh là không khí tang tóc
cùng với bóng dáng mảnh mai, yếu đuối, đơn độc của Tình. Trái tim anh quặn thắt.
Tình yêu trong anh cuộn trào, anh không còn có thể làm theo lý trí được nữa.
Anh phải mang Tiểu Tình cùng anh lên Đài Bắc. Anh phải để cô ở bên mình, che chở,
yêu thương và bảo vệ cô gái nhỏ này.

Người
đàn ông hai mươi bảy tuổi, sau khi Tình biết được sự thật, anh đã cùng cô tâm sự,
ngắm sao như khi hai người còn bé, cũng hứa với cô, anh sẽ yêu Tâm Bình như yêu
cô vậy. Nhưng có thể làm được điều đó hay không, cũng chỉ có anh biết…

Chấp
nhận, buông bỏ và bình yên

Năm Tình 26, triển
lãm mang tên “Hồi ức” trưng bày những bức tranh cô vẽ về thời thơ ấu
của hai người được tổ chức, chiếm được trái tim của tất cả những người xem
tranh vì tình cảm dạt dào ẩn chứa trong từng nét cọ… Nhưng đúng lúc đó, cô lại
được chẩn đoán mắc bệnh đa xương cứng, có thể gây mù, tàn phế, hoặc thậm chí
là… chết. Cô bắt đầu lo sợ, nhưng không phải về mình, mà là về Vũ. Cô lo anh
sẽ không thể gượng dậy được khi cô ra đi, vì vậy, cô vẽ những bức tranh mang đầy
yêu thương, hi vọng chúng có thể giúp anh chịu đựng được nỗi đau đớn khi mất
cô. Nhận được tin cô mắc bệnh, Vũ lập tức bay từ London về nước. Anh đưa cô
sang Thụy Sĩ, hai người sống với nhau những ngày tháng vui vẻ nhưng cũng đầy lo
lắng vì bệnh của Tình đã chuyển biến nặng hơn. Vào những tháng cuối cùng, Tình
cùng anh về nước, trở lại ngôi nhà xưa thân thuộc. Cũng chính tại nơi này, cô
trút hơi thở cuối cùng trong sự yên bình của vòng tay anh. Sau khi cô ra đi,
mang theo cả tình yêu và lẽ sống của anh, anh không khóc, không loạn, chỉ đơn
giản là trầm mặc lo hậu sự cho cô, mân mê từng đồ vật cô thường dùng, nhưng khi
vô ý làm rơi bức tượng Chồng – Vợ mà cô tặng anh năm 18 tuổi, nhìn thấy thứ cô
nhét vào bên trong bức tượng Vợ đã vỡ, nước mắt anh bất giác lại rơi…

Hôm sau, anh
mang đến cho cô một bó ngải tiên dại, “anh không nói gì, không làm gì,
chỉ lặng lẽ bầu bạn với cô, mặc kệ thời gian trôi đi.

Trước khi ánh
tà dương cuối cùng rớt xuống mặt đất, anh lấy ra bộ hồ sơ, đốt
trước mộ cô. Bộ hồ sơ cháy rực trong ánh lửa, vẫn có thể thấp
thoáng thấy chữ viết, trong đó có giấy chẩn đoán của bệnh viện:
Multiple sclerosis, tên tiếng Trung: bệnh đa xơ cứng, cùng với cái tên
Thẩm Hàn Vũ.” (trích trong “Thất Tịch không mưa”)

Mong ước cả đời
của Tình, là Thất Tịch – cũng là ngày sinh nhật cô, trời không mưa để Vũ có thể
thực hiện lời hứa của mình, dẫn cô ra ngoài thả diều, bắt cá, cho cô một ngày
sinh nhật vui vẻ nhất. Dù đến cuối đời, lời hứa đó vẫn chưa thể thực hiện nhưng
có lẽ cô vẫn không cảm thấy tiếc nuối, vì có anh bên cạnh đã là điều hạnh phúc
nhất, cô không cần thêm gì nữa.

Còn Vũ, giờ đây, tình yêu của anh dành cho
Tình chỉ được gói gọn trong 3 chữ, không phải là “Anh yêu em” nhưng lại
chân thật, khiến người đọc đau xót đến tận tâm can:

 “Tình, đợi
anh”.

[New] [Bookademy] Review Sách "Thất Tịch Không Mưa": Chuyện Tình Đau Thương Không Hồi Kết update 2020 3

Rồi, Tình đi, bỏ lại
mình anh. Anh cô độc lặng lẽ, giằng co với sự sống những ngày còn lại của đời
mình, anh bầu bạn với Tình dưới nấm mộ, lặng lẽ chờ ngày cùng cô đoàn tụ ở một
thế giới khác, nơi mà họ có thể bên nhau không còn bị rào cản của huyết thống
ngăn trở.

Tâm Bình đau xót, điên
cuồng tìm anh dù anh đã giải thoát cho người đàn bà đáng thương ấy nhưng cô vẫn
yêu anh, vẫn mù quáng yêu anh. Trong cuộc tình oan nghiệt này, dù anh và Tình
đau tận tâm can vì nghịch cảnh họ không thể bên nhau bởi huyết thống nhưng chí
ít thì anh và Tình còn yêu đối phương hơn cả sinh mạng của mình và cũng nhận được
điều tương tự từ đối phương; nhưng còn Tề Quang Ngạn? Anh dùng cả tấm chân tình
theo đuổi Tình, dành những tháng ngày thanh xuân bên cạnh, chăm sóc, bảo vệ
Tình khi Hàn Vũ không có ở bên cô, đổi lại chỉ là sự biết ơn chứ không nhận được
một chút, dù chỉ một chút tình yêu từ cô gái ấy. Cô ấy đã dành trọn vẹn cái thứ
thiêng liêng ấy cho anh trai của mình rồi, bằng tất cả thanh xuân và chút sức
tàn còn lại của mình. Buồn thương nhất, khổ đau và thiệt thòi nhất là cô gái
đáng thương Tâm Bình. Cô âm thầm yêu anh không hi vọng từ suốt những năm tháng
còn sinh viên, bền bỉ bên anh cho đến khi anh thành danh. Rồi cô chấp nhận làm
hình nhân thay thế, lấp khoảng trống trong anh khi về làm vợ. Cô chấp nhận đứng
bên lề cuộc tình hai anh em họ. Rồi cô lại chấp nhận sống chung với tình yêu của
chồng mình. Cô chịu đựng anh đêm ôm cô ngủ nhưng lòng luôn mơ về cô gái đã cùng
anh lớn lên. Rồi cô cũng chính cô cùng anh sang xứ lạ vì sự nghiệp của anh, bỏ
lại quê nhà, ba mẹ. Cũng chính cô dằn lòng cam chịu nhìn anh vật vã nhớ thương
em gái mình. Tiểu Tình và Hàn Vũ đau thì Tâm Bình và Tề Quang Ngạn cũng chẳng dễ
dàng gì. Cuộc tình này quá đỗi đau thương.

Cốt truyện nhẹ nhàng, hầu như không bị những
nhân vật khác xen vào, nhưng kết thúc của nó lại khiến người đọc đau lòng khôn
xiết. Lối hành văn của Lâu Vũ Tình nhẹ nhàng nhưng da diết, mang đầy tình cảm,
vẽ nên một câu chuyện ám ảnh tâm hồn người đọc về một tình yêu không có bắt đầu
nhưng cũng không bao giờ có kết thúc, cũng buồn đau, thống khổ như Ngưu Lang và
Chức Nữ. Tuy vậy, ở một nơi khác, nơi không có huyết thống ràng buộc, không có
luân lý, đọa đạo đức như ở nhân gian, nơi mà chảy trong họ không phải huyết mạch
nhà họ Thẩm, mong họ sẽ được bên nhau, mãi mãi…

Tác giả: Gấu Mẹ Vĩ Đại – Bookademy

———

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn

Tham gia Bookademy Team để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị, đăng ký CTV tại link: https://goo.gl/forms/7pGl3eYeudJ3jXIE3

Xem thêm:
dịch vụ seo trọn gói

khóa học seo web miễn phí

Bài viết cùng chủ đề