Có bao giờ bạn rơi vào một vụ tranh cãi mà bạn lạc giữa nhiều, rất nhiều các ý kiến trái chiều. Ai cũng cho rằng mình là đúng, là hợp lý, là khách quan cả. Có bao giờ bạn bực tức vì phải tranh luận với một người chày cối, dù đã sai nhưng vẫn gân cổ lên cãi. Làm sao để thuyết phục được kẻ chày cối đó, làm sao để khiến cho hắn từ bỏ cái suy nghĩ chủ quan sai lầm kia và nghe theo “ ý kiến đúng đắn” của bạn?

Ybox          Nguồn : Internet

        Mạng xã hội kết nối con người. Đúng vậy, facebook giúp ta liên lạc được với cả những người ở bên kia lục địa cũng như cho ta cập nhật thông tin một cách nhanh chóng. Và nó cũng giúp ta chia sẻ ý kiến của mình cho tất cả mọi người biết, chỉ với một cú click chuột. Những nhận xét, bình phẩm, góp ý hay tranh luận, dù đúng dù sai liên tục xuất hiện, thậm chí là cả những lời chỉ trích mà các “ thánh phán” của chúng ta đưa ra chỉ ngay khi họ vừa biết đến một vấn đề nào đó. Ý kiến của họ đưa ra, “chính xác” đến lạ kì, họ cho rằng ý kiến của họ chính là ý kiến của số đông, nghiễm nhiên sẽ được ủng hộ và họ tự ban phát cho mình cái quyền lực để phán xét, làm tổn thương người khác. Quan điểm của con người được thể hiện thế nào là quyền của họ, nhưng họ không có quyền lấy quan điểm của chính mình gán nó lên hệ quy chiếu “ tuyệt đối” của bản thân rồi lên tiếng lăng mạ người khác. Thật là một cái nhìn quá sức chủ quan!

          Vậy theo bạn đọc, cái nhìn chủ quan là gì? Tôi nghĩ rằng đó là những quan điểm, ý kiến của riêng mỗi người trong một vấn đề nhất định sau một quá trình tiếp nhận và phân tích thông tin. Quan điểm đó được hình thành bởi tất cả các tác nhân thuộc về cá nhân người nghe thông tin. Ví dụ như lượng thông tin tiếp nhận, nguồn tiếp nhận, khả năng phán đoán, phân tích hoặc đơn giản chỉ là tình cảm của người nghe với đối tượng trong vấn đề được nhắc đến. Tất cả những thứ đó, đều ảnh hưởng đến quan điểm của ta. Và dĩ nhiên, cái nhìn đó không hẳn đúng, chắc chắn cũng chẳng đạt được cái đúng mà “xã hội” mong đợi. Rồi tiếng nói của những người đó, dù có tích cực hay tiêu cực, đúng hay sai vẫn không đáng tin.

Một nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng một nửa sự thật thì không phải là sự thật …”– Châm ngôn

          Một câu chuyện mà ta đã được nghe rất nhiều lần lúc bé. Năm ông thầy bói mù xem những bộ phận riêng của con voi. Nhưng lại nghĩ rằng những gì mình sờ được chính là tất cả. Nếu ta coi thông tin hay sự thật là con voi và chúng ta là những thầy bói mù thì chúng ta đã choảng nhau, chỉ vì ý kiến cá nhân “ đúng mà không đúng” của mỗi người. Điều đó sẽ luôn để lại vết thương lớn cho tất cả những người liên quan. Điều đó có đáng không, có đáng để ta suy xét và dừng việc phán xét người khác lại không?

Ybox

“Nó là cột đình, xin hãy tin mình” Nguồn: Internet

Khác với chủ quan, khách quan là thứ tốt hơn hẳn, nó được xem là cái nhìn toàn thể, do sự thật ( thông tin chính xác, đầy đủ) và lý trí xây dựng nên. Không pha trộn giữa tình cảm hay quan hệ, không bị ràng buộc bởi luật lệ hay bất cứ thứ gì khác. Và hiển nhiên nó được tất thảy mọi người công nhận. Nhưng đâu là quan điểm “khách quan” thật sự? Liệu rằng tất cả những yếu tố nêu trên đều được đảm bảo? Chúng ta không biết, chúng ta không chắc. Nhưng chúng ta phần nào đồng thuận rằng, cái khách quan sẽ là cái được “đa số” mọi người công nhận. Với tôi, thật khó để chứng minh được đâu là sự thật, vậy nên không có đúng và sai, cũng chẳng tồn tại cái khách quan nào cả. Khách quan mà chúng ta nhìn nhận cũng chỉ là tập hợp lớn mạnh những ý kiến chủ quan mà chúng ta tin là đúng. Số đông là đúng, số đông sẽ có nhiều khả năng đúng, và đi theo số đông thì ít mạo hiểm hơn việc ta đi một mình hay thiểu số.

      Có nhiều bạn sẽ phản ứng một chút, nhưng tôi không bảo tôi đúng, dù tôi nghĩ nó là như vậy. Giữa việc tin tưởng ý kiến bản thân và khẳng định là khác nhau khá xa. Đây là ý kiến cá nhân của riêng tôi, nêu ra có tính chất tham khảo và thảo luận. Và như tôi nói, chẳng có đúng và sai, vì thế mới có những con người mà ta gọi là luật sư, đứng ra tranh luận để đạt được mục đích. Không có đúng và sai, chỉ có thứ duy nhất là có bao nhiêu người tin bạn, có bao nhiêu người ủng hộ vào lý luận của bạn. Khi bạn là số đông, bạn đúng. Galilei nói rằng trái đất quay quanh mặt trời ở thế kỉ 17, đó có phải là sự thật không? Giáo Hội có tin không? Nhân dân có tin rằng nó đúng không? Và liệu nó có được công nhận nếu chỉ có Galilei hay Copernicus tin vào nó? Là như vậy đó, chúng ta hay dùng các kiểu câu đại loại như:  “Khách quan mà nói……”, “ Theo cái nhìn khách quan…..” nhưng ta đâu biết được điều đó có tồn tại hay không? 

Ybox          “Đám đông an toàn, đúng. Nhưng đúng, chưa chắc.” Nguồn: Internet

          Và rồi ta lại tự đặt cho mình một câu hỏi : “ Nếu không thể biết được cái nhìn kia đúng hay sai,vậy làm sao để hiểu được bản chất thật sự của vấn đề ?”

          “ Những gì mày nói ra không phải là chân lý, nhưng mày có thể đi tìm ra chân lý”-Thầy Nguyễn Đức Thạch đã nói với tôi như vậy vào ngày đầu tiên tôi gặp thầy. Tôi cũng chưa hiểu ý thầy ra sao nữa, nhưng tôi sẽ dùng nó trong trường hợp này. Tôi chẳng thể biết được sự thật thật sự, tôi cũng chẳng thể tin tưởng ai hoàn toàn được. Đôi lúc tôi còn nghi ngờ chính bản thân mình cơ mà, làm sao tôi có thể tin người khác? Vậy nên, tôi không dám phán xét ai cả, tôi chỉ có thể tìm ra cái cốt lõi của vấn đề, cái sự thật đó, ở trong lòng tôi. Dù đúng dù sai tôi không quan tâm, đó sẽ là câu trả lời tôi hài lòng nhất sau những ngày đêm suy nghĩ. Chia sẻ một chút, để tìm hiểu một vấn đề nào đó, tôi thường so sánh nó với những trường hợp khác tương tự theo một khía cạnh nhất định. Tôi thường xét nó với nhiều hệ quy chiếu khác nhau để hiểu rõ vấn đề hơn. Có thể bạn sẽ chọn khía cạnh này làm đáp án cho nỗi băn khoăn của bạn, có thể chọn một góc nhìn khác để giải thích, khi phân loại như thế này, bạn sẽ dễ dàng nhận định hơn. Việc chọn hệ quy chiếu nào tùy thuộc vào mục đích của bạn, để hiểu vấn đề hơn, để trả lời câu hỏi “đúng sai” ,……. Cách này cũng chỉ tương đối nhưng nó loại bỏ đi những yếu tố làm sai lệch hiện tượng và bạn sẽ nhận ra được nhiều điều đó.          

Lấy ví dụ về sự kiện ca sĩ Sơn Tùng MTP dính phải phốt “ đạo nhạc”. Ở đây tôi không nói về tính xác thực của nó, mà tôi chỉ cố tìm hiểu để chọn cách ứng xử phù hợp. Tôi tự hỏi nếu thần tượng của tôi bị người ta bảo đạo nhạc, với những chứng cứ giống vậy tôi sẽ làm gì? Liệu tôi có tin hay không? Tôi giả dụ rằng Sơn Tùng là anh tôi và hằng ngày phải nghe người khác nói nặng nhẹ về công việc như vậy, tôi sẽ làm gì?  Tôi giả sử rằng nếu đúng thật Sơn Tùng đạo nhạc hay “ ông anh tôi” đạo nhạc, tôi sẽ làm gì? Và trải qua tất cả những cái “ giả dụ” đó, tôi đã loại bỏ được yếu tố tình cảm để ngưng việc “ chửi Sơn Tùng và bênh vực anh tôi”. Đương nhiên tôi cũng tìm ra cách ứng xử hợp lý với cả 2 trường hợp mà không làm mình khó chịu hay làm người khác tổn thương. Đó là cách tôi đã làm, và tôi nghĩ nó là hợp lý.

Việc thể hiện quan điểm thế nào là quyền của mỗi người, nhưng nếu nêu ra một ý kiến nào đó. Mong người trẻ hãy học cách tôn trọng, thuyết phục hoặc chí ít, hãy lắng nghe. Bởi vì, cách xử sự của bạn sẽ có ảnh hưởng với thế giới nhiều hơn bạn tưởng qua Internet đó. Hãy thôi trở thành thánh( phán) và hãy suy nghĩ nhiều hơn về việc mình làm!

                              Tác giả: Nguyễn Minh Hào (KAD)

Kết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link: https://www.facebook.com/profile.php?id=100006573344924

——————————–

Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (1 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của latrongnhon.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info 

Xem thêm:
dịch vụ seo website tổng thể

khóa học seo tại tphcm miễn phí

Bài viết cùng chủ đề