Tâm Sự: Ngày Mai! Ai Rồi Cũng Sẽ Cô Đơn…


Tâm Sự: Ngày Mai! Ai Rồi Cũng Sẽ Cô Đơn…

À! Là khi những mối quan hệ của họ ngày càng trở thành rộng lớn và chằng chịt nhưng làm gì có ai để mà sẻ chia, tâm sự, là khi trái đất ngày một mở rộng ra nhưng con tim họ bỗng khép kín đến lạnh lùng, họ trở thành tàn nhẫn

Là khi bỗng dưng quay đầu nhìn lại sau một chặng đường đủ dài, họ muốn nhắn tin, họ muốn gọi điện, thế nhưng cái list friend sáng trưng màu xanh ấy họ chẳng biết nhắn tin cho ai, nhắn về điều gì, là khi họ mở danh bạ lên gồm một dãy dài những cái tên tưởng như cực kì xa lạ…

Khi họ chợt nhận thấy mình thức quá khuya, thậm chí là đến nửa đêm hoặc gần đến sáng để mua vui bằng những điều vô vị, khi họ thích uống coffe một mình với một bản ballad thân quen, tủ đồ của họ bắt đầu có một ngăn không chứa quần áo, Trong số đó có những chiếc mặt nạ

Khi những vết thương ngày một lớn hơn, nhiều hơn thế nữa nhưng chỉ còn cách im lặng và đồng ý, khi chẳng còn một ai cùng chung chí hướng, chung mối bận tâm, họ đơn độc bước chân trên con đường vốn dĩ chẳng giành riêng cho một người

Là khi họ chợt thở dài..

Họ chợt nhớ ai đó…

tam-su-ngay-mai-ai-roi-cung-se-co-don

Tôi – bạn – họ: Chúng ta có cô đơn không? Ồ không đâu! Có đôi lúc ta cảm thấy rằng mình cô đơn thế thôi, nhưng dù sao thì cũng đều đáng thương như nhau…

Thực ra, cô đơn nó chỉ đến khi trong những chúng ta có tồn tại về sự hạnh phúc, xum vầy, còn khi chỉ có mỗi cô đơn sống trong ấy, nó trở thành cuộc sống, nó là thực chất, nó là chúng ta! Khi bạn chỉ có cô đơn thì bạn đâu có cô đơn? Bạn là cô đơn…

Trước kia…

Tôi đã có những ngày biết nhớ, biết yêu, tôi có những ngày ăn nhậu say xưa, hát hò cùng đám chiến hữu, tôi có tình nhân, tôi có bè bạn. Tôi có những ngày bộc phát, nổi loạn, làm những gì mình thích, những chuyến xe không kể thời gian, những lời tâm sự, sẻ chia của đám bạn.

Hôm qua…

Tôi không hề biết yêu nhưng tôi biết nhớ, không hề ăn nhậu với đám bạn nhưng vẫn uống một mình, không hề hát nhưng nghe người ta hát, những chuyến xe của tôi bắt đầu dày đặc sự tính toán về thời gian, tiền bạc, những lời tâm sự hóa thành lời thơ và những áng văn tản mạn, tôi không cần lời sẻ chia của người khác

Hôm nay…

Tôi có những buổi hoàng hôn lang thang trên con ngõ thưa người cùng khói thuốc, tôi có những buổi tối cùng công việc và mấy bản trữ tình xưa cũ. Tôi có những ngày thâu đêm suốt sáng để viết về những điều mình thích, tôi có coffe, tôi có trà, tôi có nỗi nhớ, tôi có ước mơ, tôi có những điều tôi tự lừa dối mình rằng: “à! mình thích”

Và ngày mai…

Là màn đêm, là sự cô đơn vây bủa….

Tâm Sự: Ngày Mai! Ai Rồi Cũng Sẽ Cô Đơn…- Xem thêm Tâm Sự Cuộc Sống



Bài viết liên quan:

  • Tâm Sự: Tháng Tư! Nỗi Niềm Chớm Hạ…
  • Tâm Sự: Mưa Đêm
  • Tâm Sự: quán cafe… Lặng
  • Tâm Sự: Khoảnh Khắc Bình Yên
  • Tâm Sự: Xuân! Tôi Đi Tìm Khoảng Lặng Của Riêng Tôi…
  • Tâm Sự: Tâm Tình Của Làn Khói Thuốc