Thơ Tình: Đợt Rét Cuối Mùa


Tôi nhớ về một chiều đông ngày xưa, đúng hơn là khoảng thời gian gần tối, ngồi đợi em trên con phố nhỏ thân quen với nụ cười tươi vô thức kệ cái lạnh rét căm căm thấu da thấu thịt của những ngày đông cuối. Chợt chạnh lòng, chợt nhớ nhung, một lần nữa trong đêm lại phải nhớ về những thứ thuộc miền dĩ vãng, dằn vặt với quá khứ, khổ sở với hình hài nào đó và đớn đau với ngày mai. Run rẩy với những cơn gió rét cuối mùa, tôi nhớ đến những ngày xa nhau, tôi nhớ đến những ngày bên nhau…

Thơ Tình: Đợt Rét Cuối Mùa

Cơn gió khẽ ru hồn đông tê buốt
Khói thuốc buông rét lạnh một nụ đài
Tình yêu về lạc lõng giữa hoang khai
Ta nghe tiếng: Đông ơi! Mùa gió cuối

Em bên ai giữa đêm sao rong ruổi?
Tay trong tay mà sương ướt bờ vai
Mái tóc xanh lấm tấm cánh nguyệt dài
Nhớ hay quên một mùa đông thuở trước?

Sao phố cũ bỗng tiêu điều, phố hỡi?
Nhớ dáng ta như năm trước đợi người
Hay nhớ về ta với nụ cười tươi?
Mà đau đớn giữa mùa đông quạnh vắng

Ta đấy thôi! Nhưng tâm tư trầm lặng
Em kia thôi! Chỉ khác một khoảng trời
Gió cuối mùa rét lạnh nỗi đơn côi
Xơ xác quá! Hồn thơ đêm sương giá…
(Huỳnh Minh Nhật)

tho-tinh-dot-ret-cuoi-mua

Thơ tình mùa đông: Đợt Rét Cuối Mùa

Bài thơ bạn vừa xem là một trong rất nhiều những áng thơ tình buồn trong kho thơ của OCuaSo.Com. Còn rất nhiều những bài thơ hay đang mong chờ bạn trong phân mục thơ dưới đây, hãy sử dụng menu điều phối và thanh search để tìm kiếm dễ dàng hơn. Chúc bạn xem thơ vui vẻ và nhớ rằng thường xuyên ghé thăm OCuaSo.Com để xem những bài viết mới nhất nhé, cảm ơn bạn!

Xem thêm: Thơ Tình Buồn — Hoặc– Thơ Và Tâm Sự Mùa Đông Mới Nhất



Bài viết liên quan:

  • Thơ Tình: Dại Khờ
  • Thơ Tình: Dáng Đông!
  • Thơ Tình: Lửa Đêm Trăng
  • Thơ Tình: Phố Sang Mùa
  • Thơ Tình: Tháng Mười Về!
  • Thơ Tình: Đêm Không Ngủ – Xa Rồi Một Thuở Đón Đưa…