Group of Eight
Map of G8 member nations and the European Union

23px Flag of Canada %28Pantone%29.svg Canada
Thủ tướng Justin Trudeau
23px Flag of France.svg Pháp
Tổng thống Emmanuel Macron
23px Flag of Germany.svg Đức
Thủ tướng Angela Merkel
23px Flag of Italy.svg Ý
Thủ tướng Mario Draghi
23px Flag of Japan.svg Nhật Bản
Thủ tướng Suga Yoshihide
23px Flag of Russia.svg Nga (bị loại bỏ)[1]
Tổng thống Vladimir Putin
23px Flag of the United Kingdom.svg nước anh (2021 Chair)
Thủ tướng Boris Johnson
23px Flag of the United States.svg Hoa Kỳ
Tổng thống Joe Biden
23px Flag of Europe.svg Liên minh châu Âu
Chủ tịch Hội đồng Charles Michael
Chủ tịch Ủy ban Ursula von der Leyen
300px G8countries

những nước G8 (tô màu xanh lá cây).

300px G 8%2BG 5 in 2008

những nhà lãnh đạo G8 và G5 (Trung Quốc, México, Ấn Độ, Brasil và Nam Phi) năm 2008.

G8 (viết tắt tiếng Anh Group of Eight) là nhóm 8 vương quốc có nền công nghiệp hàng đầu của trái đất gồm có (Pháp, Đức, Ý, Nhật, Anh, Hoa Kỳ (G6, 1975), Canada (G7, 1976)) và Nga (gia nhập từ năm 1998 nhưng đến năm 2014 thì bị loại bỏ bỏ khỏi G8).[2][3] Điểm nhấn của G8 là hội nghị thượng đỉnh kinh tế và chính trị được tổ chức hàng năm với sự tham gia của những người đứng đầu nhà nước với những quan chức quốc tế, đồng thời cũng đều có nhiều hội nghị bên lề và khảo sát chính sách.

Việc tước tư cách thành viên G8 của Nga là đòn đáp trả từ những nước phương Tây, sau khi Nga sáp nhập bán đảo Krym ở miền Nam của Ukraina. Từ đó G8 chỉ có 7 nguyên thủ vương quốc họp mặt.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

G8 có căn nguyên mở màn từ cuộc khủng hoảng rủi ro dầu hoả 1973 và suy thoái toàn cầu theo sau đó. những vấn đề này đưa tới việc Hoa Kỳ xây dựng Nhóm Thư viện (Library Group) quy tập những viên chức tài chính cấp cao từ Hoa Kỳ, Châu Âu và Nhật Bản để tranh luận những vấn đề kinh tế. Năm 1975, Tổng thống Pháp Valéry Giscard d’Estaing mời nguyên thủ của 6 nước công nghiệp hàng đầu tham gia hội nghị thượng đỉnh thứ nhất tại Rambouillet và đưa ra đề nghị họp thường quy. Những người tham gia đồng ý tổ chức họp mặt hàng năm theo cơ chế chủ tịch luân phiên, hình thành nên nhóm G6 gồm có Pháp, Tây Đức, Ý, Nhật, Anh, Hoa Kỳ. Vào hội nghị thượng đỉnh kế tiếp tại Puerto Rico, nó trở thành G7 với sự tham gia của Canada theo yêu cầu của Tổng thống Hoa Kỳ Gerald Ford.

Sau khi Chiến tranh lạnh chấm hết, năm 1991 Liên Xô và sau đó là Nga bắt đầu gặp nhóm G7 sau hội nghị thượng đỉnh chính. Từ hội nghị lần thứ 20 tại Naplé, nhóm này trở thành P8 (Political 8), hay gọi vui không chính thức là “G7 cộng 1”. Nga được được cho phép tham gia đầy đủ hơn kể từ hội nghị lần thứ 24 tại Birmingham, lưu lại sự hình thành G8. Tuy nhiên Nga không được tham gia hội nghị giành cho những bộ trưởng tài chính vì nó không là cường quốc kinh tế; và “G7” được dùng để chỉ cuộc họp ở cấp bộ trưởng này. Hội nghị thượng đỉnh năm 2002 tại Kananaskis (Canada) thông báo Nga sẽ là chủ nhà cho hội nghị năm 2006, và như vậy hoàn tất quy trình trở thành thành viên đầy đủ của Nga.

Vì cuộc khủng hoảng rủi ro Krym 2014, những nước G7 đã từ chối không tham gia hội nghị G8 mà dự định tổ chức tại Sochi, Nga vào mùa hè năm 2014[4]. Thay vào đó, họ dự định hội thảo với nhau không tồn tại mặt của tổng thống Nga Putin tại Brussel.

Cấu trúc và hoạt động[sửa | sửa mã nguồn]

G8 không được hỗ trợ bởi một tổ chức xuyên vương quốc, không như Liên Hiệp Quốc hay Ngân hàng trái đất. Ghế chủ tịch của nhóm được luân phiên hàng năm giữa những nước thành viên, với trách nhiệm chủ tịch tính từ ngày 1 tháng 1. Nước giữ ghế chủ tịch tổ chức một loạt những hội nghị cấp bộ trưởng, từ đó dẫn đến hội nghị thượng đỉnh giữa những nguyên thủ trong 3 ngày vào giữa năm, cũng như việc bảo đảm an ninh cho người tham gia.

những cuộc họp ở cấp bộ trưởng bàn về những vấn đề sức khoẻ, thi hành luật lệ và lao động, để giải quyết những vấn đề của nhau và của toàn cầu. Nổi tiếng nhất trong số đó là G7, hiện được dùng để nói về hội nghị của những bộ trưởng tài chính của G8 trừ nước Nga, và những viên chức từ xã hội châu Âu. Tuy nhiên, cũng đều có một cuộc họp ngắn “G8+5” giữa những bộ trưởng tài chính của G8 và Trung Quốc, México, Ấn Độ, Brasil và Nam Phi.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • G7
  • G20

links ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

  • G8 trực tuyến
  • G8 Information Center

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^

    “Nga bị loại bỏ khỏi G8”. Truy cập ngày 16 tháng bốn năm 2015.

  2. ^ “Thinking Ahead: The ‘One-Time’ G-22 Looks Useful”. nyt.com. Truy cập ngày 1 tháng 3 năm 2014.
  3. ^ “EU and the G8”. European Commission. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 2 năm 2007. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2007.
  4. ^ Westen sagt G-8-Gipfel mit Russland in Sotschi ab FAZ, 24.03.2014